Học nói tiếng Anh

Tôi gặp rất nhiều người bạn, họ đang cố gắng bỏ rất nhiều thời gian ra để học tiếng Anh mỗi ngày, bởi vì bây giờ, hầu như tất cả mọi việc, đều yêu cầu đến phải có trình độ tiếng Anh nhất định. Lúc trước, tôi đã viết một bài, chia sẻ về kinh nghiệm học tiếng Anh của tôi, các bạn có thể đọc nó ở đây. Thậm chí con em gái tôi, nó ra bờ hồ “bắt Tây”, không biết nó bắt kiểu gì mà đi một buổi, mấy hôm sau thì cụ ba ba ở Hồ Gươm bơi ngửa. Thật hết biết…

Đó mới chỉ là một phần của câu chuyện, về việc đọc và viết tiếng Anh, vậy còn nghe và nói thì sao? Sau khi tôi làm mấy video trước, có một vài người khen tôi “nói tiếng Anh hay thế”, tôi bảo “nói sai chết mẹ đi, hay cái gì mà hay”. Và thực tế là tôi nói sai khá là nhiều, nhưng về cơ bản, tôi có thể nắm bắt ngữ điệu khá là ổn, và tất nhiên, tôi tự tin để nói (tôi cũng không rõ là tự tin hay là liều nữa).

Nhưng nếu bạn thích, thì tiếp tục đọc xuống phần dưới của bài này, nơi tôi sẽ kể với bạn về cái cách luyện nói và luyện nghe của tôi. Cách của tôi không giống thông thường, bởi vì tôi không thích hợp với cái cách học kiểu ngồi bàn giấy, người đọc người viết, nói chung là tôi không thích ngồi trong lớp học, gò bó quá. Bỏ thời gian và tiền bạc ra quá nhiều, đối với tôi thì đó đã là lãng phí.

Và tất nhiên, tôi vẫn giữ nguyên 2 yếu tố thiết yếu này : “Think in English”, và “Grammar is nothing more than a shit”.

Learning by watching

Tôi gặp cũng khá nhiều người, họ học tiếng Anh, và cứ thủ thỉ vào tai nhau là tập nghe, tập nói nên xem mấy series phim truyền hình kiểu “Friends”, “How I met your mother”, “Hannah Montana”, blah blah blah,… Tốt thôi, nếu bạn là một người khoái xem phim. Thế nhưng khi xem phim mà phải mang trong đầu cái suy nghĩ là “mình xem phim này để học tiếng Anh” thì quăng luôn đi, khỏi xem cho khỏe. Và tất nhiên phim ảnh thì không phải ai xem cũng hợp, có người thích, có người không thích, thế nên mấy cái trò rỉ tai như thế, tôi không đề cao. Tôi chỉ dảnh thời gian ra để xem những thứ tôi thích, phim chỉ là phần nhỏ. Ví dụ như, tôi thích tìm hiểu về Linux, thế là tôi lên youtube, tìm vài channel nói về Linux, và bắt đầu xem nó. Thoạt đầu tôi cũng chẳng cần hiểu họ nói gì, thế nên tôi chỉ nghe loáng thoáng, rồi thấy họ thao tác nhoay nhoáy trên màn hình, vừa thao tác vừa nói, thì tôi mới nghĩ “à hóa ra nó nói thế, có nghĩa là sẽ phải thao tác như thế”. Rồi tôi xem lại khoảng 2, 3 lần như thế, vì mỗi clip rất ngắn, khỉ khoảng tầm trên dưới 20 phút cho nên thời gian bỏ ra không quá nhiều. Dần dần tôi quen dần với cách nói của “bọn nước ngoài”, bởi vì cái hay của những clip kiểu như thế là họ nói một cách rất tự nhiên, và dùng rất nhiều tiếng lóng, tiếng đệm, từ nối, hoặc những khoản dừng trong các câu, chứ không phải những câu thoại được dàn dựng sẵn, và tát nhiên, nó rất trực quan bởi vì tôi vừa nghe nói được, vừa nhìn thao tác được, nên sẽ biết nội dung họ muốn truyền đạt là gì, chứ không hẳn là chỉ nghe.

Dần dần tôi lọc ra được một vài channel khá thú vị về Linux:

  • Nixie Pixel: Em này thì khỏi nói rồi, giọng rất ngọt và rất dễ nghe, thích hợp cho anh em nào vừa muốn xem gái, vừa muốn xem trái cây, vừa tìm hiểu Linux, và học tiếng Anh, up video khá thường xuyên, và tất nhiên, rất xinh. Hot girl trong giới Linux. Xem channel này là “nhất cử tam tứ tiện”.
  • Spatry Linux: Ông này thì có phong cách làm video kiểu “cũ cũ bẩn bẩn”, nhưng tôi khá thích vì tôi cũng thuộc dạng “old school”. Giọng khá dễ nghe vì ông ta nói từng từ rất tròn và rõ
  • InfinitelyGalactic: Tay này còn khá trẻ, hay làm bài review, một dạng vlog, chất lượng video rất tốt, nhưng bị cái là nó nói nhanh lắm, nếu không tỉnh là khó nghe được.
  • OSFirstTimer: Tôi mới tìm ra channel này cách đây không lâu, khoảng hơn 1 năm đổ lại, nội dung video khá là bình dị và thân thuộc, kiểu con trai hướng dẫn mẹ/bố cách sử dụng đủ các thứ OS. Cái hay là họ trò chuyện rất tự nhiên, và truyền tải kiến thức theo một cách rất đơn giản, dễ hiểu, giọng khá dễ nghe.
  • Matthew Moore: Một dạng Advance Linux User, nói giọng có vẻ như là American English, rất dễ nghe, nội dung thì cũng thuộc dạng Average đến Advance. Được cái là chăm làm và up video.
  • quidsup: Nếu bạn nghe được cái channel này, thì khả năng của bạn khá tốt rồi đó. Bởi vì ông này nói theo 1 cái ngữ điệu rất là “vãi”, vừa khó nghe lại rất nhanh (tôi đoán rằng ở vùng nào đó của Anh). Nhưng kể ra cũng hay, vì mình biết được nhiều kiểu ngữ điệu khác nhau.

Tạm thời là như thế, nếu bạn có hứng thú, thì lên youtube gõ tên channel vào khung tìm kiếm.

Learning by Praticing

Lại nói về xem, tôi có xem phim của Mỹ (mặc dù tôi đam mê với nền công nghiệp điện ảnh của Nhật Bản hơn), xem có Vietsub đàng hoàng. Sub vừa hiện lên cái là tôi lẩm bẩm dịch cái sub sang tiếng Anh, rồi nghe cái đứa nhân vật trong phim nó nói lại, so sánh xem mình nói có giống nó nói hay không. Theo cách đó, tôi luyện được khá nhiều về cái gọi là “Think in English”, khả năng phát âm cũng tăng tiến rõ rệt, mỗi cái là xem phim kiểu đó, phí phim đi, vì toàn lẩm bẩm, chả chú ý gì đến phim cả. Trừ mấy phim tâm lý xã hội có mấy cảnh liên quan đến sinh lý, thì tôi theo dõi rất chăm chú, không bỏ sót bất cứ một tình tiêt nào.
Hiện tại tôi không phải kẻ cuồng chơi game, nhưng thi thoảng tôi có chơi đôi chút để giải trí. Trong các game có mấy nhân vật nó hay nói mấy câu thoại lặp đi lặp lại, đặc biệt trong các game Moba. Game tôi chơi nhiều nhất là League of Legends, vì khá dễ chơi, và cốt truyện khá hay, có nhiều nhân vật, khi chơi nó lại nói vài câu, mình cũng nói câu đó với nó luôn. VD: Lucian: “Everybody die, some, just need a little help”, Teemo: “Captain Teemo on Duty”, Jarvan: “By my will, this shall be finished”, Draven: “Welcome, to the league of Draven”, Jayce: “I fight, for a brighter tomorrow”,… Tập nhái giọng của mấy nhân vật game này khá là vui, nó luyện cho tôi được nhiều cách phát âm theo nhiều phong cách khác nhau. Với lại, cứ khi chơi mà lại nói lảm nhảm mấy câu đấy, cảm giác nhập tâm hơn, đánh nó vi diệu hơn. Bạn hỏi tôi rank mấy ư? Rank tôi cao lắm, Đồng 5 nhé, số 5 là số lớn nhất rồi còn gì…

Learning by Playing

Tôi, được thầy lang làng tôi phán là có bệnh tự kỉ cường độ nhẹ. Tại tôi thích ở một mình. Trong lúc những thằng khác bỏ công bỏ sức ra đi với gấu nó, không có gấu thì tìm cách chau chuốt làm đẹp để tán gái, hay cắm đầu vào chơi game, đi phượt này nọ, hoặc là đi nhậu nhẹt thác loạn, đi bar, đi vũ trường…, thì tôi ở nhà. Hỏi tôi có chán không ư? Có, chán chết mẹ lên ấy. Thế rồi tôi tự bày ra trò chơi cho bản thân mình, để cho não bộ bận rộn suy nghĩ. Một trong các trò chơi tôi rất thích, là chơi với các từ tiếng Anh.

Luật chơi đơn giản, tôi phải tìm và đọc ra tất cả các từ tôi biết mà nó có một âm tiết đầu giống nhau. Ví dụ như:
Âm đầu là “con”, tôi có connect, convert, conduct, conjuntion, confuse, conquest, convince, contract, continue, control, concurrence… blah blah blah (No condom this time, please)

Âm đầu là “com”, tôi có commit, compare, compile, community, compromise, combat, compose, computer, combo, common, comma, comment,… blah blah blah

Âm đầu là “inter”, tôi có interact, intercept, interrupt, interview, integrate, internet, international, internal, interest, … blah blah blah (Inter Milan, hehe)
Thế là tôi tiêu phí thời gian vào để tìm ra những từ đó, đọc chúng lên lần lượt, và cảm thấy rất là thích thú, vì chúng đa phần là phát âm na ná nhau. Cứ thử đọc một chuỗi như thế mà xem. Dần dần tôi phát hiện ra được quy luật phát âm của các từ, hoặc các cụm từ, thế là sau này khi gặp từ mới, tôi cũng không cần phải lo lắng là phát âm thê nào, vì tôi biết quy luật của chúng rồi, cứ thế mà đọc thôi. Và cái nữa là, tôi ôn lại được một mớ từ vựng. Và thi thoảng tôi lại lôi một trong mấy từ đó ra để lẩm bẩm trong mồm, một mình. Cứ mỗi lần lẩm bẩm, là có cảm giác xung quanh có mấy ánh mắt nhìn, chắc mấy người đó nghĩ “thằng này nó bị điên, tự lảm nhảm một mình”. À thôi kệ, cứ miễn sao khá tiếng Anh là được rồi. Để sau này tôi sẽ nhìn chúng nó và nghĩ “what the fuck he/she is saying?” khi được nghe họ nói tiếng Anh.

Thế thôi, cách học của tôi đơn giản là thế, tôi vừa được thoải mái, lại không cần quá nhiều thời gian để học, tiết kiệm chi phí, ngoài tiếng Anh ra thì còn thu lượm lại rất nhiều thứ kiến thức khác. Để giờ đây tuy không biết gì nhưng cũng tự tin đứng ra chém như ai vậy, “thằng vua thua thằng liều”, hàn lâm, ngữ pháp cho cố vào, rồi cuối cùng cũng chẳng thể đủ tự tin mà viết một bức mail, hay tự tin đi nói chuyện với người nước ngoài. Và tôi cũng chẳng cần bỏ tiền triệu ra để đi học mấy khóa Anh ngữ kiểu “giáo viên nước ngoài”, “thời gian thực hành nhiều”,… blah blah blah. Cứ chém đi đã, trước sau gì Tây nó cũng hiểu ấy mà. Cái kiểu ngày xưa, mấy bà cô hay dọa là “đọc sai, viết sai, Tây nó cười cho”, giờ mới biết, mấy bà đó nói láo.

Advertisements

Leave a kudo...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s