Xin đừng hỏi tôi như thế nữa!

“Anh ơi, cái này nó như thế này, giờ em phải làm gì tiếp?”
“Anh ơi, như thế này là sao vậy ạ?”
“Anh ơi, em muốn…, vậy em cần làm gì?”
“Anh ơi….”

Trời ạ, đừng hỏi tôi những câu như vậy nữa, có được không?

Mỗi ngày tôi nhận được 1 lượng không phải ít, cũng không phải nhiều những câu hỏi như thế này. Và tôi nói thật là, chúng khiến tôi phải ngán ngẩm, thực sự tôi rất nản. Các bạn trẻ, các bạn lặp đi lặp lại nhữngcâu hỏi kiểu như thế, các bạn không thấy chán à?

Các bạn nghĩ hỏi nhiều là chứng tỏ sự ham học hỏi à? Đối với những câu hỏi như trên, tôi chẳng thấy gì gọi là tinh thần học hỏi cả, chỉ thấy một sự thụ động và lười biếng, ngại khó ngại khổ mà thôi.

Tại sao?

Đọc bài viết này trước: http://www.hvaonline.net/hvaonline/posts/list/10525.hva . Khi nào bạn đọc xong, thì quay lại đọc tiếp bài viết này.

Bạn đọc xong rồi thì bạn đã rút ra điều gì chưa? Mấu chốt vấn đề nó nằm ở đấy đấy.

Bài viết mà tôi dẫn link phía trên, là bài viết rất kinh điển, và tôi nghĩ rằng tất cả mọi người cần phải đọc nó. Vậy bạn đọc rồi, bạn đã biết mình đang gặp ván đề gì chưa, và tại sao tôi phát khùng lên vì những câu hỏi đó chưa?

Thứ nhất, đặt những câu hỏi kiểu như thế chỉ khiến khả năng tư duy của mình bị kém đi. Hỏi những câu như thế, rồi được một người nào đó trợ giúp, trả lời hộ. Thế thì đáp án là đáp án của người ta, bạn không có gì ngoài cái kết quả đạt được trước mắt, mà bản thân không có một cái gì gọi là “tích lũy trải nghiệm”. Đúng, cái sự học muôn đời phải có chính là sự trải nghiệm, chỉ có chăm chăm tìm kiếm kết quả mà không tự mình trải nghiệm, tự mình tìm tòi, tự mình tích lũy, thì cuối cùng cũng chỉ có được mớ kiến thức của người ta thảy lại tận mồm, không phải của mình. Việc nghiên cứu giống như là một cuộc phiêu lưu vậy, thế nên, đừng quan trọng đích đến, hãy chú ý vào việc tìm kiếm cho mình những trải nghiệm trong suốt chuyến đi, điều đó mới thực sự là giá trị. Chứ nếu như bây giờ, bạn hỏi, tôi đưa cho bạn kết quả, và bạn sẽ chỉ biết là trong trường hợp đó thì phải làm như thế, và kết quả nó ra như vậy. Nếu như gặp phải trường hợp khác thì sao? Tôi biết rồi, bạn sẽ lại hỏi tôi, hoặc người nào khác. Cứ như thế mãi, trong tay bạn có được cái gì? Chẳng có gì đâu, thật sự đấy.

Thứ hai, đặt những câu hỏi kiểu như thế chỉ chứng tỏ rằng bạn không biết khả năng của bạn đang ở mức nào, dẫn đến việc không đánh giá đúng sự việc. Tại sao? Bạn nghĩ mình còn quá “gà”, quá thiếu kinh nghiệm, điều đó đúng, nhưng không thể dựa vào đó để bao biện cho việc lười tìm hiểu được. Và những người đưa cho bạn đáp án, bạn sẽ nghĩ người ta giỏi hơn bạn, và bạn sẽ có đôi lần mơ ước mình được trở nên giỏi như họ, phải vậy không? Thật lòng, tôi khuyên bạn đừng nghĩ theo phương diện đó, có ước mơ là tốt, có ngưỡng mộ là tốt, nhưng ở trong trường hợp này nó không phù hợp. Với cá nhân tôi, trước đây và bây giờ đây tôi luôn luôn tự học, tự nghiên cứu, khi nhìn thấy một người giải quyết được vấn đề nào đó mà tôi không làm được, tôi nghĩ rằng những vấn đề đó thực ra rất đỗi bình thường, họ giải quyết được, tôi không giải quyết được, đơn giản không phải họ giỏi hơn tôi, mà là tôi ngu hơn họ. Tôi biết mình ngu, nên càng phải phấn đấu hơn nữa để trở thành những người “bình thường” như họ. Và từ đó tôi có động lực và mong muốn được tự giải quyết vấn đề.

Tôi luôn tự hỏi mình với mỗi vấn đề tôi gặp phải, và không biết hướng giải quyết “Nếu những người “bình thường” kia là mình, thì họ sẽ giải quyết vấn đề này thế nào? Tại sao họ lại làm như vậy?”. Tin tôi đi, bạn hãy thử phương pháp này trong 1 thời gian, bạn sẽ biết tôi nói đúng hay sai. Hãy tự tìm ra hướng đi của mình, dù đúng hay sai, thì đó là hướng đi của bạn tự tìm ra, tự trải nghiệm, nó thực sự tốt hơn là đồ ăn sẵn. Đến một ngày nào đó, bạn sẽ trở thành 1 người “bình thường” như bao người khác.

Về kinh nghiệm của bản thân tôi, tôi chỉ thực sự tự học, trong khoảng hơn 3 năm trở lại đây. Trong suốt ba năm dấy, tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi cho người khác, trên tất cả các forum hay các group mà tôi tham gia. Tôi chỉ hỏi chính bản thân tôi, và Google. Cái cách tôi học hỏi từ những người “bình thường” khác, là tôi tham gia cùng họ để thảo luận về các vấn đề, tôi đưa ra ý tưởng của tôi, và họ nếu thấy tôi sai, hoặc thiếu sót, họ sẽ chỉnh sửa và bổ sung cho tôi ngay lập tức. Có nghĩa là, tôi hoàn toàn không hỏi họ, không nhờ vả họ giúp tôi, tôi thảo luận với họ 1 cách bình đẳng, và từ đó tôi rút ra được những kinh nghiệm cho riêng mình, tự bổ sung những gì tôi còn thiếu và sửa chữa những gì tôi sai sót. Những người “bình thường”, họ rất chịu khó chia sẻ và thảo luận với bạn, nếu như bạn cho họ thấy bạn có quan điểm riêng, có sự tìm tòi nghiên cứu của riêng bạn. Đừng sợ mất thời gian, mà hãy sợ rằng mình không đủ kiên nhẫn để mà tìm hiểu, thế thôi.

Chút cảm nghĩ trong mấy ngày cuối tuần, và hi vọng rằng nó giúp ích cho ai đó…

Advertisements

Leave a kudo...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s